Hiển thị các bài đăng có nhãn NDN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NDN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Kỳ 7: Ngày khai trường không dành cho trẻ lang thang cơ nhỡ


Ngày khai trường không dành cho trẻ lang thang cơ nhỡ

Nhân ngày khai trường, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã gián tiếp đặt ra cho 19 triệu học sinh cả nước một câu hỏi lớn: "Các em học để làm gì, nói tôi biết?" Thế nhưng, có những trẻ em, ngoài con số 19 triệu đó, lại không thể có cơ hội suy nghĩ về câu hỏi đó. Đó là những trẻ lang thang, cơ nhỡ mà chuyện sống được qua ngày mới là câu hỏi lớn nhất.

LTS: Thế là học sinh trên cả nước lại bước vào một năm học mới. Với cả sự háo hức gặp lại bạn bè, thầy cô, và những điều mới mẻ, xen lẫn chút nuối tiếc một kỳ nghỉ hè thoải mái, vô tư lự.

Nhân ngày khai trường, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, thông qua học sinh trường Việt - Đức (đây là trường PTTH ở Hà Nội, chứ không phải trường đại học ở TP HCM do ông làm Chủ tịch HĐQT) đã gián tiếp đặt ra cho 19 triệu học sinh cả nước một câu hỏi lớn: "Các em học để làm gì, nói tôi biết?"
Đó là một câu hỏi không dễ trả lời. Nhất là khi ngay cả các nhà hoạch định chính sách và quản lý giáo dục, cũng như các thầy cô giáo và các bậc phụ huynh, vẫn băn khoăn với câu hỏi "triết lý giáo dục của Việt Nam là gì?".
Thế rồi, Giáo sư Nguyễn Thiện Nhân đã chia sẻ câu chuyện của buổi lễ khai giảng vùng cao: "Các em học sinh 5 tuổi vừa nhận được kẹo từ tay chúng tôi đã bỏ ngay vào miệng nhai ngon lành mà không bóc vỏ kẹo. Các em chưa được ăn kẹo bao giờ. Nước ta còn cả những nơi nghèo khó đến vậy..."
Thế nhưng, ngay tại những đô thị lớn bậc nhất Việt Nam lại vẫn có những trẻ em còn nghèo khó hơn cả học sinh vùng cao. Chúng thậm chí không cơ hội đến trường để bỏ ngay "cái kẹo chưa bóc vỏ" từ tay Phó Thủ tướng vào miệng, nói gì đến việc suy nghĩ về câu hỏi của ông. Đó là những trẻ lang thang, cơ nhỡ, mà chuyện sống được qua ngày luôn là câu hỏi lớn nhất.
Nhân dịp ngày khai trường, Tuần Việt Nam xin được đăng lại bài viết của phóng viên Huỳnh Phan, đã đăng trên Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 22.8.2008, về một bộ phim tài liệu do hãng NDN (Nhật Bản) thực hiện tại Sài Gòn, nơi ông Nguyễn Thiện Nhân từng làm phó chủ tịch thường trực trước khi ra trung ương.
Bộ phim kể về ước mơ tới trường của Phượng, một trong số không ít trẻ lang thang cơ nhỡ mà dường như không cơ quan tổ chức nào của chính phủ Việt Nam có con số thống kê. Đó là một em bé mới 8 tuổi đi bán vé số để tự kiếm sống, và phụ giúp cha mẹ nuôi các em nhỏ của mình.
Bộ phim được thực hiện nhằm mục đích quyên góp một phần tiền "quà vặt" của các em học sinh Nhật Bản, cũng như cha mẹ các em, cho những bạn như Phượng có thể tiếp cận cái chữ...
Các nhà làm phim NDN đã không có tham vọng đặt ra một câu hỏi lớn và sâu sắc như vị lãnh đạo chính phủ Việt Nam. Câu hỏi của đạo diễn bộ phim chỉ đơn giản là: "Tại sao ở một nước đã công bố hoàn thành phổ cập giáo dục tiểu học như Việt Nam, vẫn có những trẻ em không được đến trường?"
Sở dĩ chúng tôi cho rằng câu chuyện này vẫn còn giữ tính thời sự của nó, bởi vì, ngoài chiều hướng đi xuống của nền kinh tế trong mấy năm qua, những nỗ lực được công bố của ngành giáo dục dường như cũng không nhằm vào mục tiêu này.
Một năm học mới lại bắt đầu. Các phụ huynh lại tất bật đưa con em đến trường.
Nhưng cha mẹ của Phượng, nhân vật chính trong bộ phim tài liệu về trẻ em lang thang của công ty truyền thông Telecomstaff của Nhật Bản, lại không có được niềm vui như vậy. Cặp vợ chồng trẻ này (chồng 29 tuổi, vợ 25 tuổi), ngụ tại một khu "ổ chuột" ở quận 2, hàng ngày phải đi bán vé số đến tận đêm để duy trì gia đình có tới bảy miệng ăn.
Phượng, cô con gái đầu, năm nay lên 8 tuổi, cũng phải đi bán vé số để phụ giúp cha mẹ nuôi bốn đứa em, đứa bé nhất giờ mới tám tháng tuổi.
"Tuy không bao giờ nhầm lẫn khi thu tiền, hay thối lại tiền cho khách mua vé số, nhưng Phượng chỉ biết đọc các con số từ 1 đến 10, còn bảo đọc hai chữ số là cô bé bẽn lẽn cười trừ", Trần Huy Công, đại diện NDN (hãng sản xuất chương trình truyền hình Nhật Bản) tại Hà Nội, người tham gia chương trình này, kể lại.
Những giây phút hiếm hoi được trở lại thành trẻ con của cô bé 8 tuổi.
Lịch trình quen thuộc hàng ngày của cô bé là rời nhà khoảng 10h sáng, qua phà Thủ Thiêm, đi bộ đến chợ Xóm Chiếu (quận 4) để bán vé số. Đến trước 4h30 chiều là phải có mặt ở trước cửa tiệm bánh mì Như Lan, đường Hàm Nghi, để giao tiền và vé thừa cho cha cô. Chơi quanh quẩn ở đó đến 5h30, cô bé lại được giao những tờ photocopy kết quả và những tập vé số của ngày hôm sau. Phượng lại tiếp tục đi rao bán vé số ở khu vực đó cho đến 11h rồi tất tả chạy ra bến phà cho kịp chuyến cuối lúc 11h30 đêm.
"Khi chúng tôi dẫn Phượng đi siêu thị, thấy cháu ngẩn ngơ nhìn những bộ đồng phục học sinh, đi qua rồi còn ngoái lại nhìn. Mắt cháu sáng lên khi vào hiệu sách, khi nhìn thấy những cuốn sách lớp 1. Vẻ háo hức hồn nhiên bỗng nhiên trở lại trên khuôn mặt sạm nắng gió và già trước tuổi", Trần Huy Công nói tiếp.
Trần Huy Công cho biết thêm rằng những khoảnh khắc đó đều được ghi lại trong chương trình truyền hình Tấm lòng vàng 100 yen, dự kiến sẽ phát trên Tokyo TV từ 21 - 23h ngày 27.8.2008. Ngoài Việt Nam, các nhà làm phim còn tiến hành quay ở những khu vực khó khăn khác trên thế giới như một nước ở châu Phi và Afghanistan.
Theo những người thực hiện chương trình này, hàng năm trên thế giới có khoảng 100 triệu trẻ em không được đi học, có khoảng 250 triệu lao động là trẻ em, và cũng có hơn 100 triệu trẻ em lang thang cơ nhỡ. Trong khi đó, hàng ngày người Nhật đang tiêu tốn một số lượng lớn tiền bạc. Liệu rằng họ có thể bỏ ra 1% trong số đó, hay 100 yen, bằng một ly nước ngọt, để làm thay đổi cuộc sống của trẻ em đang gặp khó khăn trên thế giới, những người làm chương trình đặt vấn đề.
Theo Trần Huy Công, mỗi nước có một đặc thù riêng. Nếu ở nước châu Phi là câu chuyện của trẻ em bị mắc một căn bệnh do sự nghèo đói và điều kiện vệ sinh kém, ở Afganistan là câu chuyện về hậu quả của cuộc chiến tranh đối với trẻ em, thì ở Việt Nam đó là câu chuyện mang màu sắc xã hội. Đó là câu chuyện của khoảng cách giàu nghèo.
"Có một điều khá thú vị ở nhân vật Phượng là cô bé mù chữ này hàng ngày vẫn đi bán cái 'hy vọng đổi đời' - cách giải thích phổ biến nhất cho thói quen mua vé số của nhiều người Việt Nam", Trần Huy Công nói.
Trần Huy Công kể lại, trong quá trình thực hiện bộ phim (kể cả quá trình đi tiền trạm) trong khoảng ba tuần, ngày nào đạo diễn Moriyama Hiroaki cũng đặt ra với ông những câu hỏi: "Việt Nam công bố rằng đã hoàn thành phổ cập giáo dục tiểu học, mà tại sao trẻ em lang thang, cơ nhỡ ở Việt Nam vẫn chưa được đến trường? Làm sao để chúng được đến trường?"
Và Moriyama Hiroaki lấy ngay trường hợp của bé Phượng làm ví dụ.
"Một ngày trung bình cô bé bán được 100 vé số loại 5.000 đồng/vé, tức là thu nhập hàng tháng của cô bé là 1,5 triệu đồng, trừ tiền ăn ra phải đủ tiền đóng học phí chứ", vị đạo diễn này lập luận.
"Tôi phải giải thích đi giải thích lại rằng, thứ nhất, nếu bé Phượng được đến trường, ai sẽ kiếm ra khoản thu nhập 1,5 triệu đồng/tháng để lo tiền ăn tiền học cho cháu, cũng như tiền giúp bố mẹ cháu nuôi bốn đứa em.
Thứ hai, muốn đến trường, theo qui định, phải có đăng ký hộ khẩu, mà nhà cô bé này lấy đâu ra hộ khẩu, khi cha cô bé cũng là trẻ lang thang từ Tiền Giang lên, còn mẹ cô bé cũng vốn là trẻ lang thang ở đất Sài Gòn.
Hơn nữa, bé Phượng, tuy lang thang kiếm sống, vẫn còn có cha mẹ, nhưng còn nhiều những đứa trẻ khác không cha mẹ, ngủ ghế đá công viên, gầm cầu, thì thậm chí đến giấy khai sinh còn chẳng có, trường nào nhận vào học", Trần Huy Công thuật lại.
Mori Shita đang dạy Phượng tập viết tên mình
Tuy bộ phim chưa được phát, nhưng ngày 19.8 vừa rồi, Trần Huy Công đã nhận được email từ phía Nhật thông báo rằng bước đầu đã có 164 học sinh trường tiểu học Kotfudai San-iku, những em đã được tham khảo về ý tưởng xây dựng nhân vật Phượng, trong số sáu nhân vật được đạo diễn tuyển chọn, đóng góp mỗi em 100 yen giúp đỡ các bạn khó khăn ở Việt Nam.
Những người thực hiện chương trình hy vọng, sau khi bộ phim được phát, nhất là từ sau ngày 1.9, khi năm học mới bắt đầu ở Nhật Bản, họ sẽ nhận được nhiều tiền quyên góp từ các em học sinh, cũng như cha mẹ chúng.
Với riêng Phượng, nhóm làm phim đã mua tặng sách vở, bút, và một chiếc bàn học Xuân Hoà. Bộ đồng phục mà em thích, họ không dám tặng... Đằng nào em cũng chẳng được đến trường!
Thay vào đó, Phượng được các nhà làm phim gửi gắm vào học theo chương trình chăm sóc trẻ em đường phố Thảo Đàn dành cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, ngay tại công viên bờ sông Bạch Đằng. Vào chiều thứ bảy và chủ nhật hàng tuần, em và các bạn cùng hoàn cảnh khác sẽ được các anh các chị tình nguyện viên dạy chữ, dạy toán, và cả dạy hát nữa.
Nhưng điều Phượng thích nhất là lần đầu tiên em đã viết được tên của mình, do chính người dẫn chương trình Mori Shita, ngồi cầm tay em dạy em viết ngay trên vỉa hè trước cửa tiệm bánh mì Như Lan.
Khi chia tay nhóm làm phim, Phượng nói với Mori Shita: "Em sẽ cố học viết để viết thư cho chị". Mori Shita đã khóc.
Về phần mình, Shita đã nói với Trần Huy Công: "Thu xếp xong công việc, tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại Việt Nam. Ở đây, tôi đã có một người bạn nhỏ."
"Nghĩ đi nghĩ lại, anh đạo diễn Nhật kia hoàn toàn có lý. Một nước đã công bố phổ cập giáo dục tiểu học rồi, mà tại sao trẻ em lang thang cơ nhỡ vẫn không được đến trường nhỉ?", đến lượt Trần Huy Công lại day dứt với câu hỏi này.
  • Theo SGTT

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Những động thái mới từ phía Nhật


Ngày 08.10.2007, 11:56 (GMT+7)
Tai nạn sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ: Những động thái mới từ phía Nhật
Hôm qua, Thứ trưởng cao cấp Bộ Ngoại giao Nhật Hitoshi Kimura đã đến Việt Nam liên quan đến sự cố cầu Cần Thơ
Dự kiến hôm nay, ông Kimura sẽ xuống Cần Thơ, nơi xảy ra thảm hoạ sụp cầu với 53 người chết, để trực tiếp chuyển lời chia buồn của Chính phủ Nhật Bản đến các gia đình các nạn nhân.
Theo lịch trình, đầu giờ chiều hôm nay, ông Kimura sẽ đến gặp Ban quản lý dự án để tìm hiểu sơ bộ về nguyên nhân sự cố, cũng như bàn với phía Việt Nam về sự trợ giúp với gia đình các nạn nhân. Sau buổi làm việc này, ông Kimura sẽ gặp gỡ báo giới ngay tại Cần Thơ.
Trong cuộc họp báo thường kỳ của Văn phòng Chính phủ chiều 6.10 vừa qua, Bộ trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng cho biết, theo yêu cầu của phía Việt Nam, Nhật Bản đã đồng ý cử những chuyên gia hàng đầu về cầu đường sang đây để tìm hiểu về nguyên nhân sự cố.
Truyền thông Nhật Bản, sau một thời gian khá im hơi lặng tiếng do “không có nạn nhân là người Nhật”, và ưu tiên đưa tin về “căng thẳng chính trị ở Myanmar” và “những diễn tiến hoà bình tại bán đảo Triều Tiên” (chỉ có Kyodo News tường thuật lại sự cố theo thông tin từ báo Việt Nam, hay Mainichi đăng tải bản tin của AP), đã bắt đầu có dấu hiệu quan tâm đến sự cố này.
Tính hiệu quả không cao của một số dự án ODA Nhật cho Việt Nam do liên quan đến tư vấn, đã khiến nguyên Thủ tướng Nhật (Koizumi) bị Quốc hội Nhật chất vấn
Các phóng viên người Việt của các văn phòng tại Hà Nội như Kyodo News, hay TV Asahi, được yêu cầu dịch lại “thật chuẩn” nội dung bức thư khuyến cáo của kỹ sư tư vấn giám sát Hiroshi Kudo đăng trên báo Tuổi Trẻ, cũng như thu thập thông tin về những diễn tiến mới nhất trên truyền thông Việt Nam liên quan đến nguyên nhân sự cố này.
Từ Nhật, phóng viên TV Asahi đã liên lạc trực tiếp với Nippon Koei tại Việt Nam, một trong hai công ty tư vấn giám sát của công trình và là nơi Kodo đang làm việc, nhưng đã bị từ chối với lý do công ty này đang bận giải quyết hậu quả sự cố.
Theo thông tin từ văn phòng TV Asahi tại Hà Nội, hãng truyền hình này đang dự kiến làm một phóng sự điều tra về vụ sụp cầu này, với mục đích cảnh báo “để những sự cố tương tự không xảy ra nữa” và tác động xấu tới hình ảnh Nhật Bản tại Việt Nam.
Cũng với mục đích này, ngay sau khi kết thúc chuyến thị sát tại Cần Thơ, ông Kimura sẽ bay ra Hà Nội để bàn với các quan chức chính phủ về việc cụ thể hoá thoả thuận quan hệ đối tác chiến lược được thủ tướng hai nước ký vào cuối năm ngoái, như một phần sự chuẩn bị cho chuyến đi thăm Nhật của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết vào tháng 11 tới. Việt Nam đang đặt hy vọng rất lớn vào khoản viện trợ ODA khổng lồ từ Nhật Bản cho ba dự án chiến lược là đường sắt cao tốc Bắc – Nam, đường bộ cao tốc Bắc – Nam, và hạ tầng Khu công nghệ cao Hoà Lạc.
Đối với các khoản vay ưu đãi, hay viện trợ không hoàn lại, điều kiện của phía Nhật là phía Việt nam phải chấp nhận sự tham gia của các nhà tư vấn quốc tịch Nhật. Tính hiệu quả không cao của một số dự án ODA Nhật như thuỷ điện A Vương (Quảng Nam), cầu Thanh Bình (Tiền Giang), Đại lộ Đông Tây và dự án xử lý nước (TP.HCM)…, được kết luận liên quan đến tư vấn, đã khiến nguyên Thủ tướng Nhật Koizumi bị Quốc hội Nhật chất vấn vào giữa năm ngoái.
Sau đó, hãng sản xuất truyền hình NDN của Nhật Bản đã thực hiện một phóng sự liên quan đến những dự án này, phát trên TBS vào đầu tháng 11 năm ngoái, tạo ra những phản ứng mạnh mẽ trong những người đóng thuế của Nhật Bản. (SGTT sẽ đưa kỹ về phóng sự này trong một số tới).
Trước những điều kiện “bất di bất dịch” này khi nhận ODA, tuy “vấn đề của Việt Nam là phải có đủ năng lực kiểm tra”, như lời của Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Quốc Toản cũng tại cuộc họp báo cuối tuần trước, nhưng đại diện chính phủ Việt Nam cũng nên chuẩn bị đầy đủ luận cứ để “đặt lại vấn đề” tại cuộc gặp cuối năm của nhóm Tư vấn các nhà tài trợ (CG). Dù sao thì một trong những mục tiêu của CG là “hài hoà thủ tục nhận ODA”!
Huỳnh Phan

Việt Nam ở vị trí trung tâm của khu vực Đông Á


Ngày 26.11.2007, 15:47 (GMT+7)
Việt Nam ở vị trí trung tâm của khu vực Đông Á
Trong chương trình Bình luận kinh tế chủ nhật vào cuối năm 2007 kéo dài 100 phút trên đài truyền hình Asahi, với sự tham gia của những chính khách và nhà kinh tế hàng đầu Nhật Bản, sẽ phát một phóng sự đặc biệt 50 phút về quan hệ đối tác kinh tế giữa Nhật Bản và Việt Nam
Đoàn làm phim của hãng truyền hình Nhật Bản NDN đã trực tiếp sang Việt Nam phỏng vấn Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết xung quanh sự quan tâm ngày càng tăng của Nhật Bản đối với Việt Nam. Ảnh: TLHN
Phóng sự này được thực hiện bởi hãng sản xuất chương trình truyền hình NDN, trong gần hai tháng trời, trong đó có một tháng tại Việt Nam. Phần tiếp theo tại Nhật Bản sẽ là những cuộc tiếp xúc của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết với các tổ chức kinh tế Nhật, các lãnh đạo tập đoàn lớn, cũng như đại diện hàng trăm doanh nghiệp Nhật trong diễn đàn kinh doanh Nhật Việt, trong thời gian ông thăm Nhật Bản.
SGTT đã có cuộc phỏng vấn tổng giám đốc NDN Ishigaki Misao, người đã trực tiếp sang Việt Nam cùng đoàn làm phim để phỏng vấn Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, xung quanh sự quan tâm ngày càng tăng của Nhật Bản đối với Việt Nam.
NDN vốn nổi tiếng trong gần nửa thế kỷ qua về những chương trình về chiến tranh, về xã hội và lịch sử của Việt Nam. Vì sao từ đầu năm tới nay các ông lại chuyển tông làm tới ba chương trình lớn về kinh tế Việt Nam (Đại lộ Đông Tây, Thị trường chứng khoán Việt Nam, và sắp tới là Kinh tế Việt Nam)?
Không chuyển sao được khi Việt Nam đang là một mối quan tâm ngày càng tăng của giới chính khách, doanh nghiệp, và cả các nhà đầu tư cá nhân của Nhật.
Trong chương trình Đại lộ Đông Tây điểm nhấn của nó là vị trí cực kỳ quan trọng của Việt Nam trong vận chuyển Đông Tây, trong phát triển kinh tế khu vực, từ Trung Quốc xuống Việt Nam, qua Lao Bảo sang Savanakhet của Lào, rồi tới Bangkok.
Khi làm chương trình về chứng khoán, ngoài việc phản ánh sự lên xuống của cổ phiếu, sự sôi động của thị trường, hay xu hướng chơi chứng khoán của người Việt Nam, chúng tôi muốn nhấn mạnh một điểm khác: thị trường chứng khoán chính là điểm mốc đánh dấu sự chuyển đổi của Việt Nam, cũng như Trung Quốc trước đây, từ một nền kinh tế xã hội chủ nghĩa sang nền kinh tế thị trường với việc huy động vốn từ các nhà đầu tư để tăng tính cạnh tranh của nền kinh tế.
Qua chương trình này, chúng tôi muốn nói với khán giả, trong đó có những nhà hoạch định chính sách và giới đầu tư, rằng đã có những tiến bộ về công bằng xã hội và công bằng trong cơ hội kinh tế, cơ hội đầu tư ở đất nước xã hội chủ nghĩa này.
Lần này, cảm nhận của ông như thế nào sau khi tiếp xúc với các doanh nghiệp, nhà kinh tế, và ngay cả nguyên thủ của chúng tôi mà ông vừa gặp chiều nay? Khái niệm về kinh tế thị trường có đậm nét trong tư duy của họ không?
Tổng giám đốc NDN Ishigaki Misao
Qua tiếp xúc với những nhân vật kể trên, tôi tin rằng nền kinh tế Việt Nam sẽ phát triển tốt. Có điều, cũng như Nhật Bản trước đây, nếu thiếu sự chuẩn bị đồng bộ và kỹ càng, nền kinh tế đang phát triển quá nhanh của Việt Nam sẽ làm bộc lộ những những mặt trái của kinh tế thị trường, chẳng hạn như sự phát triển thiếu đồng đều về mặt xã hội.
Ý tôi muốn nói kinh tế phát triển nhất thiết phải đi cùng với sự đảm bảo về môi trường, bao gồm môi trường sống cho con người và động thực vật, môi trường cảnh quan, môi trường xã hội. Tức là đừng coi phát triển nhanh bằng mọi giá là ưu tiên tối thượng.
Theo cách nhìn của một nhà truyền thông, ông thấy hợp tác giữa Nhật Bản và Việt Nam nên đi theo hướng nào, và khác với những nước ĐNA khác như Thái Lan, Philippines hay Malaysia ra sao?
Thứ nhất, tôi muốn nhắc lại vị trí của Việt Nam là trung tâm của khu vực Đông Á, rất thuận lợi cho việc bán hàng đi các nước khác.
Thứ hai, người Việt Nam thông minh, sáng tạo và khéo léo. Nên phát huy những điểm mạnh đó của mình để phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, những kỹ sư IT, kỹ sư cơ khí, hay kỹ thuật viên lành nghề chứ đừng chỉ bằng lòng với những công việc lao động giản đơn, hay lắp ráp thuần tuý.
Cuối cùng, đầu tư của Nhật Bản vào Việt Nam hiện nay tập trung rất nhiều vào hạ tầng, như đường sắt đường bộ cao tốc, cảng biển, hạ tầng khu hi-tech Hoà Lạc Điều đó khẳng định tính cam kết và lợi ích lâu dài của Nhật Bản tại Việt Nam.
Xin cảm ơn ông!
Huỳnh Phan (thực hiện)

ODA bị tư vấn ngược mục đích


Ngày 02.07.2008, 07:47 (GMT+7)
Vụ công ty Nhật hối lộ quan chức PMU
ODA bị tư vấn ngược mục đích
Từ giữa tuần trước, nhật báo Yomiuri của Nhật đã liên tục đăng tải những thông tin liên quan đến việc một cựu quan chức của Pacific Consultants International (PCI), một tập đoàn trong nửa thế kỷ trở lại đây đã tham gia tư vấn thiết kế, hay giám sát thi công cho 94 ngàn dự án ở khoảng 140 nước trên thế giới, đã hối lộ nhiều trăm ngàn USD cho một lãnh đạo của ban quản lý dự án đại lộ Đông Tây TP.HCM. Theo số ra ngày 30.6, cựu quan chức PCI này đã khai với viện Công tố Tokyo rằng năm 2003 ông ta làm theo lệnh của tổng hãng, bởi lời hứa sẽ “lại quả”, nếu nhận được hợp đồng tư vấn xây dựng. PCI và consortium của họ với một số công ty khác đã nhận được hợp đồng tư vấn với tổng trị giá 3,1 tỉ yen.
Cũng theo bài báo trên, viện Công tố Tokyo đang xem xét liệu PCI có vi phạm luật Chống cạnh tranh không lành mạnh bằng cách hối lộ cho quan chức nước ngoài hay không. Trước khi những vụ hối lộ này, cũng như cáo buộc về các vụ hối lộ ở các nước Đông Nam Á khác, bị viện Công tố Tokyo đưa vào tầm ngắm, PCI cũng đã từng bị Chính phủ Nhật cấm tham gia đấu thầu tư vấn các dự án ODA của Nhật ở nước ngoài trong thời hạn 6 tháng vào năm 2006 do sự tắc trách trong công việc tư vấn của tập đoàn này dẫn đến sự thiếu hiệu quả trong các dự án ODA của Chính phủ Nhật ở nước ngoài.
Vì lý do đó, tháng 8.2006, hãng TBS của Nhật đã sang Việt Nam làm một phóng sự điều tra về các công trình tài trợ cho Việt Nam bằng nguồn vốn ODA của Nhật. Trước đó, vào ngày 5.4.2006, tại uỷ ban Quyết toán ngân sách của Thượng viện Nhật, một nghị sĩ đảng Dân chủ, đảng đối lập lớn nhất, đã đưa vấn đề PMU 18 ra chất vấn Thủ tướng Koizumi và yêu cầu bộ Ngoại giao cử phái đoàn sang Việt Nam điều tra về hiệu quả sử dụng ODA tại Việt Nam.
Ông Trần Huy Công, đại diện hãng sản xuất truyền hình Nhật tại Hà Nội và là người cùng tham gia thực hiện phóng sự này, nói: mục đích của phóng sự này là trả lời các câu hỏi “vốn ODA có hiệu quả không đối với việc phát triển kinh tế và cải thiện đời sống cho người dân Việt Nam và, nếu không, tại sao lại như vậy”.
Điều cảm nhận đầu tiên của nhóm làm phim là khi xin phỏng vấn và quay phim hiện trường thi công hai dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước ở TP.HCM, đều do PCI làm tư vấn thiết kế và giám sát và các công ty Nhật chịu trách nhiệm thi công (tất nhiên là qua các nhà thầu phụ Việt Nam), họ đều bị phía Nhật từ chối.
Nhóm TBS cũng bị cục thuế TP.HCM từ chối tiếp, theo lời cục này là vấn đề quá tế nhị, khi họ muốn xác minh về việc liệu các chuyên gia người Nhật làm việc trong dự án đại lộ Đông Tây có trốn thuế không, và nếu có sẽ bị truy thu thuế thế nào.
Trước đó, vào ngày 17.4.2006, cục Thuế thành phố cho biết, đã phát hiện PCI kê khai mức thu nhập chịu thuế thu nhập cá nhân của các chuyên gia nước ngoài làm việc tại dự án đại lộ Đông Tây và Môi trường nước TP.HCM thấp hơn nhiều so với hợp đồng đã ký với ban quản lý dự án, trong đó 34 tỉ đồng là phần kê khai thu nhập thấp hơn hợp đồng của 11 chuyên gia trong năm 2005, và 55 chuyên gia khác chưa khai thuế thu nhập.

Hai câu hỏi của nhóm làm phim TBS: “Ý nghĩa của công việc tư vấn thiết kế và giám sát thi công đối với các dự án ODA” và “PCI đã tư vấn và giám sát như thế nào để ODA đã không được sử dụng có hiệu quả, nếu không nói là đi ngược lại mục đích của ODA” đã không được PCI trả lời

Trong khi đó, các phương tiện thông tin đại chúng Việt Nam đã liên tục lên tiếng về việc hàng ngàn cọc bê tông trong dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải ở Bình Chánh đã bị đổ xiêu đổ vẹo, còn dự án đại lộ Đông Tây bị kéo dài tiến độ đến mấy năm.
Trả lời chất vấn của các đại biểu quốc hội TP.HCM, phó giám đốc sở Giao thông công chính TP.HCM kiêm trưởng ban quản lý hai dự án này Huỳnh Ngọc Sỹ đã từng nói rằng mức lương cho các chuyên viên, phiên dịch viên ở các ban quản lý chỉ khoảng hơn 1 triệu đồng/tháng, nên khó tìm người giỏi, và ban quản lý của ông phải “đề xuất thêm các chính sách hỗ trợ” để tìm thêm nguồn thu nhập cho cán bộ. 
Tờ Yomiuri nhận xét riêng khoản hối lộ năm 2003 là 200 ngàn USD đã bằng 300 lần mức thu nhập bình quân trên đầu người một năm của người Việt Nam.
Tại Thuỷ điện A Vương, nhóm TBS đã quay được những cảnh dòng sông chết phía dưới đập nước, kéo theo sự thay đổi của toàn bộ thảm thực vật và thuỷ sản phía hạ lưu, và nguồn sống của người dân ở đó. Họ cũng có dịp lên thăm Phố Núi của đồng bào dân tộc tái định cư. 
“Khi đến chúng tôi nhìn thấy cả người lớn và trẻ em chui xuống dưới sàn nhà bê tông, nơi là chỗ ở của gia súc, gia cầm và chứa củi, bởi nhà mái tôn quá nóng”, ông Công kể lại. Ông cho biết thêm những người dân tái định cư ở đó nói rằng họ chỉ cần 1/2 số tiền mà ban quản lý dự án này bỏ ra để xây lên cái nhà này là có thể tự làm được một ngôi nhà tốt hơn theo ý của của họ.
Nhưng điều nực cười nhất mà nhóm làm phim chứng kiến là cây cầu Long Bình (Tiền Giang) dài tới 100m để bắc qua một con rạch chỉ rộng có 8m. Lúc đầu Sở Giao thông công chính tỉnh chỉ yêu cầu 1,4 tỉ đồng làm một cây cầu dài khoảng 30m, tĩnh không lưu thuyền 2,5m, nhưng chẳng hiểu sao bộ Giao thông vận tải và sau đó là PMU 18 đã hào phóng kéo dài thành 55 mét (khoảng hơn 13 tỉ đồng), rồi xấp xỉ 100 mét (chưa ai biết được giá bao nhiêu) với độ tĩnh không lưu thuyền lên 3,5m. 
Chưa kể số hộ bị giải toả tăng thêm vài chục, cây cầu mới quá dốc này khiến người dân gặp khó khăn khi có việc phải qua uỷ ban xã, hay đi chợ năm bên kia cầu (tính chiều từ Sài Gòn xuống). “Chúng tôi quay được cảnh nhiều người dân vẫn đi thuyền qua con rạch bên dưới, mặc dù đã có cây cầu hoành tráng bên trên”, ông Công nói.
Kết thúc chuyến đi, nhóm làm phim TBS lại tìm đến văn phòng PCI ở Hà Nội, với hai câu hỏi là “ý nghĩa của công việc tư vấn thiết kế và giám sát thi công đối với các dự án ODA” và “PCI đã tư vấn và giám sát như thế nào để ODA đã không được sử dụng có hiệu quả, nếu không nói là đi ngược lại mục đích của ODA”. Họ bị chặn lại ở cửa văn phòng với câu trả lời của viên trưởng đại diện Hà Nội của PCI, người mà theo tờ Yomiuri đã tháp tòng cựu quan chức PCI vào Sài Gòn đưa tiền hối lộ, là “Bận”.
Phóng sự này được phát lại hai lần sau đó vài tháng trên kênh TBS News 23, với những câu hỏi chưa được trả lời. “Sau khi đọc xong những bài báo vừa rồi của Yomiuri, tôi nghĩ những câu hỏi đó đã có lời đáp, và câu chuyện hối lộ chắc không dừng ở vị lãnh đạo hai dự án ở Sài Gòn”, ông Trần Huy Công nói.
Huỳnh Phan

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Nhật trao kho tư liệu phim về chiến tranh cho Việt Nam


Ngày 08.02.2010, 09:50 (GMT+7)
Nhật trao kho tư liệu phim về chiến tranh cho Việt Nam
Một bức ảnh Nihon Denpa News chụp về Việt Nam. Ảnh: TL
SGTT - 1.502 đầu mục phim sẽ được hãng sản xuất phim truyền hình Nhật Bản Nihon Denpa News (NDN) chuyển giao cho đài Truyền hình Việt Nam (THVN) quản lý và khai thác – “Đó là nội dung chính trong hợp đồng hợp tác khai thác tư liệu giữa NDN và đài THVN, sẽ được ký kết vào đầu tuần này”, ông Trần Huy Công, đại diện NDN tại Hà Nội cho biết.
Mục đích của hợp đồng hợp tác này là để phía Việt Nam khai thác trên toàn bộ hệ thống truyền thông Việt Nam, nhằm giúp các thế hệ người Việt Nam trong và ngoài nước biết được những gì đã diễn ra trong thời gian chiến tranh, qua đó giáo dục truyền thống yêu nước, quyết tâm gìn giữ độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ của các thế hệ đi trước. Toàn bộ số phim nhựa 16mm nói trên, được NDN quay từ năm 1964 đến đầu năm 1982, chủ yếu phản ánh về cuộc chiến đấu, sản xuất và sinh hoạt của quân dân miền Bắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, xây dựng hoà bình, cũng như cuộc chiến ở biên giới phía Bắc.
Hãng NDN đã lập văn phòng ở Hà Nội từ năm 1964, sau sự kiện vịnh Bắc Bộ (5.8.1964). Quyết định này đã được đưa ra theo gợi ý của Chủ tịch Hồ Chí Minh với người sáng lập NDN, khi ông này sang Hà Nội hai năm trước đó để phỏng vấn người đứng đầu nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. “Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói rằng ông muốn có một hãng truyền hình phương Tây đưa những hình ảnh khách quan về cuộc chiến từ miền Bắc. Và trên thực tế, những hình ảnh độc quyền do NDN đưa về Nhật, sang châu Âu và Mỹ, đã góp phần tạo ra phong trào phản đối cuộc chiến tranh ở Việt Nam trên phạm vi toàn thế giới”, tổng giám đốc NDN Misao Ishighaki kể lại.
“Đây là một bức tranh toàn cảnh về miền Bắc trong giai đoạn đó, với đầy đủ các gương mặt từ lãnh đạo như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… tới những chiến sĩ, công nhân và người dân bình thường. Cuộc chiến cũng được miêu tả dưới hai góc độ chính quy, với máy bay, tên lửa, hay xe tăng; và toàn dân, với hình ảnh của dân quân tự vệ bắn máy bay”, ông Công nói.
Đài THVN, theo ông Công, đã bắt đầu khai thác tư liệu lịch sử của NDN cách đây khoảng năm năm, với bộ phim Việt Nam (giai đoạn 1964 – 1966), và sau đó là bộ phim Việt Nam thống nhất (giai đoạn 1974 – 1975). Tuy nhiên, bản quyền cả hai bộ phim này đều thuộc NXB Kim Đồng, do đài này từ chối mua. Chỉ khi VTV4 mua bản quyền phát sóng lễ tang Hồ Chí Minh vào 2.9.2008 và tạo được dư luận mạnh mẽ, kho tư liệu lịch sử của NDN mới bắt đầu được lãnh đạo đài quan tâm. Và đầu tháng 5.2009, khi tổng giám đốc Vũ Văn Hiến chính thức thăm trụ sở của NDN ở Tokyo, việc hợp tác khai thác mới chính thức được đặt ra.
Để có được quyền khai thác vĩnh viễn kho tư liệu lịch sử vô giá này, đài THVN phải trả cho NDN một vạn yen (khoảng 100 USD) cho mỗi đầu mục phim. “Đây thực sự chỉ cái giá tượng trưng trả tiền bảo quản kho tư liệu đó suốt mấy chục năm qua. Chứ NDN từ trước đến nay, mỗi lần cần mua tư liệu của hãng phim Tư liệu Việt Nam, hay hãng phim Quân đội Việt Nam, đều phải trả 500 – 1.000 USD/phút”, ông Công nhận xét.
Tuy nhiên, cũng theo hợp đồng, nếu có hãng truyền hình của một nước thứ ba muốn mua lại tư liệu, đài THVN không được phép bán, mà phải thông báo với NDN. Nhà sản xuất này, với tư cách chủ sở hữu, sẽ cùng đài THVN tham gia đàm phán hợp đồng.
Theo lịch trình đã được thoả thuận, tổng giám đốc NDN Misao Ishighaki và giám đốc kinh doanh Yoshida Hiroko đến Hà Nội vào chiều 7.2 để chuẩn bị cho lễ ký chính thức vào 10.2. Hai mươi ba thùng đựng phim, mỗi thùng nặng khoảng 10kg, đã được chuyển bằng máy bay đến Hà Nội, để phục vụ cho việc quay phim chụp ảnh sau lễ ký.
Tuy nhiên, theo ông Công, đến phút chót, đài THVN thông báo lại là họ quá bận, và đề nghị hai bên gửi hợp đồng cho nhau qua chuyển phát nhanh. “Lãnh đạo NDN đã mua vé máy bay và đặt phòng ở Hà Nội rồi, nên không kịp huỷ nữa. Chắc họ đành ngồi chờ ở khách sạn cho đến ngày 10.2, xem lãnh đạo đài THVN có lúc nào rảnh để làm lễ ký hay không. Ít nhất, cũng nhận được tận tay hợp đồng, chứ không phải qua bưu điện nữa”, ông Công nói.
HUỲNH PHAN

VTV4 phát phim tài liệu Nhật Hà Nội chiến đấu


Ngày 10.10.2009, 08:28 (GMT+7)
VTV4 phát phim tài liệu Nhật Hà Nội chiến đấu
Cảnh trong phim
Vào ngày 10.10, VTV4 lần đầu tiên phát bộ phim tài liệu “Hà Nội chiến đấu”, do hãng sản xuất phim truyền hình Nhật Bản Nihon Denpa News (NDN) thực hiện năm 1966, nhân kỷ niệm 999 năm Thăng Long – Hà Nội.
Hà Nội chiến đấu
Bộ phim bắt đầu bằng những hình ảnh người dân Hà Nội đón tết Nguyên đán một cách thanh bình vào trung tuần tháng 2.1966. Người dân nô nức đi sắm tết, mua hoa đào, gói bánh chưng. Nhà nhà treo cờ đỏ sao vàng. Buổi tối, tại quảng trường công viên trung tâm Hà Nội, nhân dân tập trung nghe những bản nhạc hùng tráng do dàn kèn đồng của Tổng cục Chính trị biểu diễn…
 Rồi đột nhiên, trong phim vang lên tiếng còi báo động. Trên bầu trời một chiếc máy bay đang lao xuống. Ngày 29.6.1966, Mỹ đã mở đầu cuộc ném bom Hà Nội bằng việc bắn phá kho xăng dầu Đức Giang, ngoại thành Hà Nội. Một cột khói đen khổng lồ hiện lên trên màn ảnh.  
Cảnh phim chuyển sang thời điểm sáng sớm ngày 17.6.1966. Từ nhà máy đến trường học, từ trận địa phòng không đến phố phường, loa phóng thanh phát đi lời kêu gọi kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Tổng thống Johnson và bè lũ có thể đem năm mươi vạn, hay một triệu quân, hoặc nhiều hơn nữa vào xâm lược miền Nam. Chúng có thể sử dụng nhiều tầu bay hiện đại ném bom phá hoại miền Bắc, nhưng với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu dũng cảm, nhân dân Việt Nam tin tưởng chắc chắn rằng công cuộc chống Mỹ cứu nước nhất định thắng lợi hoàn toàn.”
Những cánh tay gương cao, những câu xin thề đồng loạt vang lên. Hà Nội bắt đầu bước vào cuộc sống thời chiến. Công nhân đi làm từ 5 giờ sáng, các cửa hàng bách hoá cũng mở từ giờ đó. Hố trú ẩn cá nhân được đặt trước cửa nhà, trên hè phố, hay trong công viên. Công nhân vừa sản xuất, vừa luyện tập quân sự. Trẻ em, người già đi sơ tán. Trai tráng lên đường nhập ngũ…
“Tuổi thơ tôi đã chứng kiến những cảnh như vậy, nên nước mắt tôi đã trào ra khi xem những hình ảnh, nghe những lời bình trong phim”, đại diện NDN tại Hà Nội Trần Huy Công, người dịch lời bình bộ phim này kể lại.    
“Những phim về máy bay Mỹ ném bom Hà Nội đã được các nhà làm phim tài liệu của ta quay cũng nhiều. Nhưng đây là bộ phim do người nước ngoài làm với góc nhìn riêng của họ”, trưởng ban biên tập VTV4 Bạch Ngọc Chiến nhận xét.
Nhưng, thực sự, bộ phim có ý nghĩa lớn hơn nhiều so với một góc nhìn riêng của người nước ngoài.
“Đây không những là những hình ảnh đầu tiên Mỹ ném bom vào Hà Nội, mà còn là những hình ảnh đầu tiên của thủ đô Hà Nội của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà được giới thiệu người dân các nước phương Tây”, tổng giám đốc NDN Ishigaki Misao nói. Ông cho biết thêm những hình ảnh độc quyền của NDN về cuộc chiến ở miền Bắc Việt Nam lúc đó được các đài truyền hình Mỹ và châu Âu mua lại bản quyền phát sóng.
Quan trọng hơn, lần đầu tiên khán giả phương Tây được mục kích thực sự các mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ. Trong trận không kích Hà Nội lần thứ hai vào ngày 2.12.1966, người ta nhìn thấy những khu dân cư nội thành bị tàn phá, và nạn nhân là dân thường và trẻ em (26 người bị chết). “Vậy mà Mỹ tuyên bố rằng những trận không kích là nhằm mục tiêu phá huỷ căn cứ quân sự của miền Bắc Việt Nam”, các nhà làm phim bình luận.
“Bộ phim này, cùng với những tin thời sự mà NDN làm trước đó, đã góp phần dấy lên tại khắp nước Nhật phong trào phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ ở Việt Nam”, ông Misao kể lại, và cho biết thêm, bộ phim còn được chiếu tại các rạp chiếu bóng, hay đưa đi chiếu lưu động, và người dân Nhật càng phẫn nộ khi nhìn thấy dòng chữ Yokoshuka – Japan (một căn cứ không quân của Mỹ ở Nhật) trên xác một máy bay Mỹ bị bắn rơi.   
999 năm Thăng Long – Hà Nội
Trận địa pháo phòng không bảo vệ Hà Nội
“Bộ phim dài 18 phút này sẽ kết thúc phần một của chương trình 999 năm Thăng Long – Hà Nội”, ông Chiến nói. Chương trình này kéo dài 8 tiếng, được phát liên tục từ 0 giờ đến 24 giờ ngày 10.10, để tiện phục vụ người Việt ở cả châu Âu, châu Mỹ và châu Á.
Ở phần một, các nhà làm chương trình của VTV4 đã cố trả lời hai câu hỏi: Tại sao Thăng Long, tại sao Hà Nội? Và, Thăng Long – Hà Nội đã phòng thủ và được giải phóng như thế nào trong suốt một ngàn năm?
Những người làm chương trình đã lùi lại trước thời điểm Lý Công Uẩn dời đô đến Thăng Long, khi An Dương Vương, Ngô Quyền lại chọn Cổ Loa làm kinh đô, hay, thời Bắc thuộc, chính quyền đô hộ phương Bắc cũng chọn Tống Bình, Đại La làm thủ phủ. Hay, tại sao người Pháp, cách đây 121 năm, đã chọn Hà Nội làm thủ phủ của xứ Đông Dương?
Khi nói về công cuộc phòng thủ và giải phóng Thăng Long – Hà Nội, VTV4 sẽ không phản ánh theo lịch đại, mà dùng những lát cắt lịch sử. Đó là các công cuộc phòng thủ thời nhà Lý, nhà Trần, rồi sự kiện mùa Đông năm 1946, và gần đây nhất là 12 ngày đêm đánh B52, cũng như cuộc bao vây thành Đông Quan của Lê Lợi, hay đoàn quân tiến vào Thủ đô năm 1954.
Phần hai sẽ tập trung vào Hà Nội hiện nay, bao gồm các lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, kiến trúc, giải trí… “Chúng tôi chủ yếu miêu tả bằng các snapshot”, ông Chiến nói, và cho biết thêm xâu chuỗi cả hai phần sẽ là giá trị của Thăng Long xưa được Hà Nội ngày nay kế thừa như thế nào.
Ông Chiến cũng cho biết, sẽ có một phần kết ngắn thể hiện ước mơ, tầm nhìn của người Hà Nội, khi họ phải tạm quên đi những bức xúc đời thường như mưu sinh, nạn kẹt xe, ô nhiễm môi trường…, để thử hình dung Hà Nội sẽ phát triển như thế nào.
“Chúng tôi cố gắng đặt vấn đề khác đi, như một sự thử nghiệm và tập dượt cho lễ kỷ niệm 1000 năm”, ông Chiến kết luận.
Huỳnh Phan